Trường trung học phổ thông Triệu Sơn 5 - Địa chỉ: xã Đồng Lợi, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa - Điện thoại: 02378 813 066 – Email: thpt.trieuson5@thanhhoa.edu.vn

Thống kê truy cập

Tất cả:
80
Hôm qua:
32
Hôm nay:
31
Hiện tại:
10
THPT bán công Triệu Sơn - mối duyên đầu của tôi
Cập nhật lúc: 05:25 PM ngày 04/12/2016
... có một điều chắc chắn tôi đã tìm thấy niềm vui trong công việc cũng như trong quan hệ với đồng nghiệp, đó là món quà vô giá mà ngôi trường này đã ban tặng cho tôi (giáo viên cũ Phạm Ngọc Hà)

     

                                       Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở,

                                       Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn...

                                                                          (Thơ Chế Lan Viên)


   Trong góc khuất của mỗi tâm hồn, luôn có chỗ dành cho những kỷ niệm ban đầu. Lần đầu tiên đi học, lần đầu xa nhà, lần đầu mặc áo mới, lần đầu thành công và thất bại, tổ chức sinh nhật lần đầu với bạn bè... Khi nghĩ về những khoảnh khắc đó, ngay cả những trái tim băng giá nhất cũng phải tan chảy. Vì sao vậy? Có thể vì đó là lúc ta thấy lại chính mình một thời ngây ngô, khờ dại nhưng đáng yêu. Có thể vì ta đã có được những bài học quý giá sau những vấp ngã ban đầu. Cũng có thể vì những kỷ niệm đó trong sáng, tinh khôi và lóng lánh như thứ pha lê tinh luyện mà ta khó có thể tìm thấy lần thứ hai giữa bộn bề toan tính, bon chen đời thường...

    Khi nhớ về ngôi trường cũ, nơi đã dạy học trước đây, tôi đã nghĩ nó như mối duyên đầu của mình với ngành giáo dục. Nơi đây, lần đầu tiên tôi đã bước lên bục giảng, nơi đầu tiên rèn giũa và ghi nhân sự trưởng thành của tôi trong nghề. Ngôi trường còn có ý nghĩa  đặc biệt đối với tôi vì nó giúp tôi tự nguyện gắn bó với cái nghề mà tôi miễn cưỡng lựa chọn theo mong muốn của gia đình. Nơi mà mỗi lần nghĩ đến, trong tôi lại thức dậy bao cảm xúc lẫn lộn, vui buồn, nôn nao khó tả.

   Khi còn là một nữ sinh THPT, tôi đã từng ấp ủ giấc mơ hội họa. Mỗi lần cầm bút chì hay cây cọ trên tay hí hoáy vẽ và được bạn bè khích lệ, tôi lập tức mường tượng ra cái cảnh một sinh viên mĩ thuật ăn mặc bụi phủi, khoác ba lô và giá vẽ bên mình lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm để đem về những bức họa ưng ý. Nhưng có lẽ giấc mơ của cô bé nghèo như tôi đã trôi nhanh như cơn lũ đầu mùa. Để rồi duyên xe, trời... bắt tội, tôi chôn chặt mơ ước của mình để vào sư phạm theo mong muốn của cha mẹ. Đối với tôi lúc ấy, bước vào nghề giáo có lẽ là nợ nhiều hơn là duyên. Ai mà biết được một ngày kia ta lại tìm thấy mối duyên đẹp đẽ ở chỗ chồng chất nợ nần!!!

   Những ngày đó chưa xa. Giờ nhắc lại, có thể tôi sẽ vẽ lại đầy đủ trong tâm tưởng từng chi tiết một. Lần đầu tiên nạp quyết định tại trường ngày 1/12/2002. Tiết dạy đầu tiên ở lớp 11A2. Lớp chủ nhiệm đầu tiên của tôi là 11A1. Tôi chuyển vào khu tập thể ở sau một tháng nhập trường. Căn phòng phía Tây giáp giếng bé bằng hộp diêm đã che chở tôi suốt hai năm mà không có một sự cố nào xảy ra. Khi đó trường vẫn học hai khu, tôi thường đi bộ hoặc mượn xe của đồng nghiệp để di chuyển giữa các tiết dạy. Ngôi trường mới đang xây dựng lầy lội, mỗi khi trời mưa, đất đỏ dính đầy. Thật buồn cười vì tôi đã giữ kỷ lục hai tháng thay một đôi giầy trong khi đôi chân của tôi khá khiêm tốn !!!

   Cũng như những sinh viên mới ra trường, tôi bắt đầu trải nghiệm qua những thử thách đầu tiên. Lũ học trò nghịch ngợm và láu cá hơn tôi tưởng. Những ngày xa nhà, không có điện thoại, không phương tiện đi lại, không bạn bè bên cạnh, những bữa cơm đạm bạc chỉ có rau và trứng luộc, những tiết dạy chập chững của một sinh viên mới ra trường còn thiếu kinh nghiệm và cả những đêm nhớ nhà buồn da diết... khiến lòng tôi vừa trống trải vừa rối bời. Không biết ngày mai có dài như hôm qua, không biết điều gì đang chờ mình phía trước và không biết mình có thể kiên nhẫn để gắn bó với ngôi trường bao lâu?! Nhưng chẳng còn sự lựa chọn nào khác, tôi phải theo đuổi con đường mà mình đã chọn.

   Một năm sau, hay cũng có thể là dài hơn, tôi không nhớ chính xác thời điểm cụ thể, chỉ biết là tôi đã khác. Có lẽ thay đổi lớn nhất mà tôi cảm nhận được ở mình là sự gắn bó với ngôi trường và vượt qua những trở ngại về tâm lý để chuyên tâm làm việc.

   Cái gì đã làm tôi thay đổi? Có lẽ không thể nói hết về nó trong một sớm, một chiều. Có thể vì tôi đã hiểu hơn về thực tế dạy học ở một vùng quê nghèo, buộc những thầy cô giáo như tôi phải chấp nhận và làm lành với nó. Cũng có thể vì những cuộc tranh luận về chuyên môn toé lửa với đồng nghiệp để có được một kinh nghiệm nào đó. Lại có thể vì những đêm dài miệt mài thức trắng để làm báo cho học sinh. Tôi đã mò mẫm học vi tính, thu lượm bài rồi biên soạn. Sau những giờ dạy, cũng chẳng còn niềm vui nào khác và tôi đã chọn làm những việc tay trái mà mình yêu thích... Có thể vì trong những ngày lễ tết, tôi đã nhận được sự chúc mừng nồng hậu của học trò và bỗng dưng từ một con người vô danh trở thành "người nổi tiếng" trong mắt chúng. Có thể vì môi trường nơi đây đã tạo cho tôi cảm giác ấm cúng như được sống trong một gia đình thực sự. Gạt đi nỗi nhớ nhà và những đêm cô đơn đến não lòng, tôi bắt đầu làm việc với nhiệt huyết có thể gọi vui là "hung hăng" của một sinh viên mới ra trường.

    Giờ nhìn lại, cũng không biết là mình đã gắn bó với nghề từ khi nào. Thôi thì:

Đã mang lấy nghiệp vào thân

Cũng đừng trách lẫn trời gần, trời xa.

    Có lẽ tình yêu nghề của tôi chưa đủ để hâm nóng những tiết dạy trên lớp. Nhưng có một điều chắc chắn là tôi đã tìm thấy niềm vui trong công việc cũng như trong quan hệ với đồng nghiệp. Và điều quý giá đó là món quà vô giá mà ngôi trường này đã ban tặng cho tôi.

   Như thế đó, mối duyên đầu của tôi với ngôi trường THPT bán công Triệu Sơn đã nảy sinh từ trong gian khổ, vất vả, từ trong những ngậm ngùi không thể nào che giấu của lòng tôi. Khi nhớ về nó, tôi đã có ý nghĩ hóm hỉnh rằng như thể tôi đang hò hẹn với người mình thương mến. Cho nên, đến hẹn phải lên, lên thì phải gặp, gặp rồi phải có ý nghĩa... Và giống như  bản tình ca bất tận, say sưa, không có hồi kết, tôi không sao nói hết trong một đôi dòng ít ỏi.

    Bây giờ ngôi trường đã có tên gọi mới: THPT Triệu Sơn 5. Thời điểm chuyển đổi loại hình trường bán công sang công lập, cũng là lúc tôi chuyển sang môi trường làm việc khác. Trong tâm lý của một người ưa hoài vọng như tôi thì những kỷ niệm về mối duyên đầu ở nơi đây rất đáng để thương, để nhớ và hồi tưởng. Kỷ niệm dù chôn vùi như thứ tàn tro nguội lạnh mà ta đã lãng quên từ rất lâu cũng có lúc ào ạt dội về. Huống chi, tôi chỉ mới xa trường có hai năm. Và tôi hy vọng nhiều năm nữa trôi qua nỗi nhớ trường của tôi cũng không thể gọi là bồng bột, nhất thời.

    Là một giáo viên chưa có nhiều cống hiến, tôi chưa dám nghĩ đến những danh hiệu mà xã hội dành để tôn vinh về nghề giáo: cái nghề đưa đò sang sông, nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý... Nhưng tôi tin rằng cái đọng lại sâu sắc nhất trong tâm hồn nhà giáo là những giá trị tinh thần không có thứ vật chất nào có thể đánh đổi. Và thật đơn giản, những giá trị đó nằm ngay trong những vui buồn mỗi ngày mà người thầy trải qua. Tôi thật may mắn vì đã được tôi luyện trong một môi trường như thế, nơi mà "cái đẹp còn trộn lẫn niềm sầu muộn. Cái nên thơ còn lóng lánh giọt nước mắt ở đời", để có thể nhận ra chân giá trị của nghề giáo.

   Cuối cùng, tôi muốn gửi lời cảm ơn tới ngôi trường cũ, nơi đã dạy cho tôi biết cách chấp nhận và hi sinh để tìm thấy niềm vui trong cuộc sống, cảm ơn những bạn bè đồng nghiệp đã cùng tôi đồng cam, cộng khổ trong những tháng  ngày vất vả. Xin chúc cho ngôi trường ngày một khang trang, đẹp đẽ hơn, đứng vững và ngày một phát triển trên quê hương Triệu Sơn yêu dấu. Chúc cho bạn bè. đồng nghiệp cũ của tôi sức khoẻ, hạnh phúc, thành đạt và có những trải nghiệm thú vị trong nghề. 

 

                                                            Nông Cống, ngày 27 tháng 3 năm 2012

                                                                             Phạm Ngọc Hà

                                               (Giáo viên trường THPT BC Triệu Sơn: 2002-2010)

 

Ghi chú:  Nghe lời bình của cô Phạm Ngọc Hà trong video kỷ niệm 10 năm trường THPT bán công Triệu Sơn dưới dây

 


  Chia sẻ:
Share on Facebook Google Share on LinkHay Share on Go Share on Zing

Ý kiến phản hồi
Gửi ý kiến
Họ tên(*)  Điện thoại
Email
Tiêu đề(*) 
Nội dung(*) 

Lịch công tác

Tin đọc nhiều nhất

Thư viện tài liệu
 

Thăm dò ý kiến

Cảm ơn bạn đã ghé thăm website, hãy cho biết bạn là: