Trường trung học phổ thông Triệu Sơn 5 - Địa chỉ: xã Đồng Lợi, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa - Điện thoại: 02378 813 066 – Email: thpt.trieuson5@thanhhoa.edu.vn

Thống kê truy cập

Tất cả:
10487
Hôm qua:
55
Hôm nay:
22
Hiện tại:
12
Ngọn “ Hải Đăng”- Nguyễn Tất Minh - Học sinh lớp 10A6 – Trường THPT Triệu Sơn 5
Cập nhật lúc: 09:07 AM ngày 25/01/2018
Nhà diễn thuyết Nick Vujicic từng nói “Cuộc sống không chân tay. Cuộc sống không giới hạn” . Từ khi sinh ra, anh đã không có tứ chi, trong những năm đầu cuộc đời, Nick đã phải đối mặt với sự chế giễu của mọi người xung quanh, sự từ chối nhận học của nhiều trường, rơi vào trầm cảm nặng nề.

Thế rồi anh nhận ra trên thế giới này không chỉ mình anh phải chịu thiệt thòi, bất hạnh  và dần dần anh chấp nhận sự khuyết tật của bản thân, có suy nghĩ tích cực: “ Chúa đã tạo ra anh ắt có dụng ý nào đó và sẽ không để anh vô dụng mãi”. Nick dần tìm ra cách sống đầy đủ mà không có tứ chi, rồi thành công đã đến với anh.


Em Nguyễn Tất Minh trong một tiết học

Câu chuyện của Nick cũng  như lời tâm sự của anh làm tôi nhớ đến một cậu học trò ở  trường tôi - THPT Triệu Sơn 5. Có thể nói em là phiên bản thứ hai của Nick, Nguyễn Tất Minh.  Sinh ra trong một gia đình thuần nông, kém may mắn từ lúc “lọt lòng”, em đã khuyết  đôi chân và bàn tay phải của mình. Ban đầu đối với Minh mọi thứ thật là khó khăn cả về thể chất và tinh thần. Minh không chỉ phải đối mặt với khó khăn trong sinh hoạt đời sống, học tập, mà em còn phải đối mặt với xã hội, đối mặt với sự kì thị. Minh không hoàn hảo như bạn bè, em không thể tự làm mọi thứ mà không nhờ tới người khác. Đối với em, tuổi thơ là một phần kí ức đau đớn. Khi mà bạn bè đang vui chơi, chạy nhảy đùa nghịch đủ trò, lại là lúc Minh đang cùng bố mẹ chạy chữa khắp nơi, lại là lúc em phải đối mặt với sự tật nguyền của bản thân. Tuổi của Minh đáng ra em được vô tư hồn nhiên sống và tung tăng, chạy nhảy. Thời gian đầu, khi em nhận thức được số phận của mình, em cũng buồn, em cũng khóc, cũng tự ti rất nhiều.Là đứa con cả trong gia đình, không phụ giúp được cho bố mẹ, em cảm thấy mình là gánh nặng của gia đình, em cảm thấy mình không nên xuất hiện trong cuộc sống này. Những giọt nước mắt của Minh  khiến cho nhiều người phải nghẹn ngào, đó là những giọt nước mắt của một đứa trẻ ngỡ như là hồn nhiên, thế nhưng sâu trong đó là cả một nỗi niềm, giọt nước mắt ấy chính là giọt nước mắt của sự tủi thân, giọt nước mắt của sự hờn trách , và là giọt nước mắt của sự bất lực. Chắc em trách Thượng Đế đã tạo nên em mà không hoàn hảo, em cũng trách bản thân mình không thể nào thay đổi được sự thật đau đớn này.Dù có lúc em muốn buông xuôi mọi thứ, nhưng em còn ước mơ, em còn phải thực hiện nó và em quyết định sống mạnh mẽ hơn, sống tốt hơn những gì em có thể. Quyết định:  Đến trường. Ở đó vẫn có bạn bè, thầy cô an ủi em, động viên em, giúp đỡ em cả trong học tập và trong cuộc sống. Đó cũng là chút động lực để Minh cố gắng hơn, em đến lớp tích cực dù là trời nắng hay trời mưa để không ngừng cố gắng tiếp thu tri thức. Minh từng tâm sự:“ ước mơ của em là đậu đại học, em ước mình có thể trở thành sinh viên của trường đại học công nghệ thông tin” đó là ước mơ “ nhỏ bé nhưng không tầm thường”. Bằng tinh thần học hỏi, đam mê học tập cháy bỏng, Minh đã gạt bỏ mọi sự tự ti, em luôn nỗ lực để học tập và mọi thứ không phụ lại sự cố gắng của Minh. Em là cậu bé thông minh, ham học hỏi và quan sát, em luôn đạt học lực khá giỏi trong lớp, em cũng tích cực ôn luyện các kì thi học sinh giỏi cấp trường, cấp tỉnh. Em chính là tấm gương sáng cho bạn bè về sự biết vượt lên số phận, em cũng là tấm gương cho tất cả những người sống chưa có mục tiêu, chưa có ước mơ và khát vọng. Lần đầu tiên tôi gặp rồi biết đến em đó là tại buổi lễ khai giảng năm học 2017- 2018. Với kết quả thi vào lớp 10 rất đáng “ nể”.

Thầy Nguyễn Tài Quyển HT trao quà cho em Nguyễn Tất Minh, Ngô Minh Hiếu và phụ huynh trong lễ khai giảng năm học

Tổng 3 môn nhân hệ số là 40 điểm, trong đó Toán được 9 điểm. Em lên nhận thưởng khi được  bạn Ngô Minh Hiếu cõng, Hiếu là người đã suốt 8 năm cõng Minh đến lớp.Với chúng ta Hiếu không là gì nhưng với Minh, Hiếu là cả bầu trời. Tình bạn của 2 em đẹp như một câu chuyện “cổ tích” giữa đời thường. Đây là lần đầu tiên tôi bắt gặp cảnh tượng này, hình ảnh của Minh in sâu trong kí ức của tôi, có một cái gì đó gọi là đồng cảm, một cái gì đó là khâm phục.Từ khi biết đến Minh, em trở thành thần tượng trong lòng tôi. Với  ánh mắt  có hồn, luôn rộng mở, có nụ cười rất rạng rỡ. Nụ cười của Minh vừa trong sáng vừa ấm áp, nhìn em cười tôi thấy lòng thật hạnh phúc, nhìn em, cảm hứng sống và viết trong tôi lại trào dâng.Với tôi, Minh thật đặc biệt, có lúc em vô tư, hồn nhiên đến lạ thường.Đây chính là một hình ảnh khác hoàn toàn về em so với trước đây, mạnh mẽ, vô tư, yêu đời. Nhất là lúc em quan sát mọi thứ rồi suy nghĩ, nhìn ánh mắt em như đang hiện cả một bầu trời  lý tưởng.Nhưng trong em luôn có một góc nhỏ của nỗi buồn mà không phải ai trong chúng ta cũng thấu hiểu hết được.Tôi có thể cảm nhận được những lúc em tủi thân khi không làm được mọi thứ như mọi người. Đó là lúc bạn bè có thể học tiết thể dục, là lúc bạn bè được bước lên bục giảng, là lúc bạn bè có thể chơi bóng, chơi cầu..còn Minh, em chỉ có thể ngồi nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt mà ao ước. Minh mong được một lần chạm chân xuống đất, chạm chân vào quả cầu, quả bóng,..em mong được một lần tập xe đạp rồi ngã, em cũng mong được cùng các bạn nô đùa với nhau chứ không phải ngồi đây một mình như vậy. Giá như tôi có phép thuật, tôi sẽ cho Minh một lần làm mọi thứ em muốn, một lần được cầm bút bằng bàn tay phải như các bạn, một lần được chạy lại ôm bố mẹ em khi em thấy tủi thân, khi em thấy mệt mỏi, thấy sợ hãi. Minh từng nói “ Nhiều lúc nhìn thấy bạn bè chạy tung tăng nô đùa xung quanh sân trường mà em buồn muốn khóc”. Một cậu bé như Minh thật xứng đáng có cuộc sống đầy đủ, nhưng không ai có thể thay đổi số phận và số phận cũng không phải là yếu tố quyết định tương lai sau này, vì thế mà cuộc sống của Minh là cuộc sống “không giới hạn”,chắc chắn em sẽ thành công. Tôi mong rằng em sẽ không ngừng cố gắng vươn lên trong cuộc sống, mong rằng em sẽ đạt được ước mơ của mình.Nguyễn Tất Minh, cảm ơn em, cảm ơn em đã bước vào mái trường này, để trở thành tấm gương sáng giá cho bao thế hệ học trò noi theo, và mang theo những bài học ý nghĩa về cuộc sống, cảm ơn em đã luôn cố gắng học tập để trở thành niềm tự hào của gia đình và bạn bè, cảm ơn em, tôi tin em sẽ thành công. Đừng bao giờ từ bỏ, đừng bao giờ thôi cố gắng và nỗ lực em nhé, cảm ơn em, ngọn “ Hải Đăng”- Nguyễn Tất Minh .

                                                             Nguyễn Thị Hương

                                                       15/1/2018 THPT Triệu Sơn 5


  Chia sẻ:
Share on Facebook Google Share on LinkHay Share on Go Share on Zing

Ý kiến phản hồi
Gửi ý kiến
Họ tên(*)  Điện thoại
Email
Tiêu đề(*) 
Nội dung(*) 

Lịch công tác

Tin đọc nhiều nhất

Thư viện tài liệu
 

Thăm dò ý kiến

Cảm ơn bạn đã ghé thăm website, hãy cho biết bạn là: